vituonglai

VÌ TƯƠNG LAI CON EM CHÚNG TA

Archive for the ‘Uncategorized’ Category

Một số mẹo nuôi dạy trẻ thông minh dành cho cha mẹ

Posted by tiennganat on February 28, 2014

1. Đọc sách cho trẻ nghe – Bắt đầu đọc sách cho trẻ nghe ngay từ khi chúng chưa hiểu từ ngữ. Điều này giúp chúng có được khởi đầu để phát triển các kỹ năng ngôn ngữ. Những đứa trẻ được nghe đọc sách khi còn nhỏ thường sẽ có hướng thú đọc, học giỏi khi lên lớp, và thành công khi trưởng thành. Đọc sách là một trong những hoạt động quan trọng nhất để giúp trẻ thông minh.

2. Nói chuyện với con bạn – Việc này giúp phát triển tốt các kỹ năng ngôn ngữ của con bạn. Hơn nữa, cần phải lắng nghe khi con bạn nói. Điều này giúp tăng cường cố gắng giao tiếp và phát triển khả năng ngôn ngữ của trẻ.

3. Tương tác với con bạn, chơi với chúng, và làm cho chúng cảm thấy được yêu thương – Các nhà khoa học đã quan sát thấy những đứa trẻ không được cha mẹ âu yếm, chơi cùng, và yêu thương có não bộ phát triển chậm. Họ cũng thấy rằng những đứa trẻ không được giúp đỡ vàquan tâm chăm sóc thường chậm lớn và trở nên yếu đuối. Ngược lại, nhiều nghiên cứu đã chỉ ra rằng yêu thương, ôm ấp, giao tiếp và chơi với con bạn có tác động mạnh mẽ lên sự phát triển trí thông minh của chúng. Sợi dây yêu thương được tạo ra giữa bạn với con bạn và sự giao tiếp trực tiếp với con bạn cho chúng nền tảng phát triển các kỹ năng tư duy cao hơn.

4. Biến con bạn thành người đọc – Sở thích đọc sách mang lại rất nhiều lợi ích cho con bạn. Đó là một trong những phẩm chất quan trọng nhất mà bạn có thể giúp chúng phát triển để trở nên thông minh. Đọc giúp phát triển ham muốn hiểu biết của con bạn. Con bạn học được càng nhiều từ việc đọc thì chúng càng muốn biết nhiều hơn. Bằng cách trở thành người yêu đọc sách từ sớm, con bạn được chuẩn bị kỹ càng cho việc tiếp thu các bài học phức tạp như toán học, khoa học, lịch sử, công nghệ, cơ khí, khoa học chính trị, và các kiến thức khác cần thiết cho một cuộc sống hữu ích.

5. Để cho chúng chơi – Khi con bạn chơi, chúng sẽ sáng tạo ra nền tảng của các kỹ năng về trí tuệ, xã hội, cơ thể và tình cảm. Khi chúng chơi cùng với những đứa trẻ khác, chúng học được cách kết hợp các ý tưởng, án tượng và cảm giác với những kinh nghiệm và ý kiến của những đứa trẻ khác.

6.  Khuyến khích con bạn tập thể dục– tập thể dục không chỉ làm con bạn khỏe mạnh mà còn làm bọn trẻ thông minh! Tập thể dục làm tăng cường lưu lượng máu lên não và tăng thêm các tế bào não mới. Tập thể dục tốt cho thể hình người trưởng thành nhưng nó có hiệu ứng lâu dài hơn đối vớinão bộ đang phát triển của con bạn.

7. Biến âm nhạc thành một phần của cuộc sống con bạn – Các nghiên cứu đã chỉ ra rằng nghe nhạc có thể hỗ trợ ghi nhớ, sự tập trung, sự hưng phấn và học tập. Nó cũng làm giảm stress có hại cho não bộ của con bạn. Học chơi một loại nhạc cụ có tác động lên khu vực tư duy logic và nhận thức về không-thời gian làm cơ sở cho môn toán học trừu tượng.

8. Để cho con bạn thấy bạn làm những việc thông minh – Bọn trẻ học tập bằng cách mô hình hóa các hành vi của người lớn. Nếu chúng thấy bạn ham đọc sách, viết lách, chơi nhạc hay làm những việc sáng tạo chúng sẽ bắt chước bạn và việc đó sẽ giúp chúng trở nên thông minh.

9. Giới hạn thời gian xem TV của con bạn – Con bạn không nên xem TV trước 2 tuổi. Để chúng xem TV quá nhiều sẽ làm chúng xa rời các hoạt động khác, là những hoạt động quan trọng hơn giúp phát triển não bộ của chúng, như chơi, hòa nhập với cộng đồng và đọc sách.

10. Cho con bạn chơi các trò chơi thông minh trên máy tính–Các trò chơi máy tính thân thiện với trẻ em nhất dạy con bạn về từ ngữ, toán học, âm nhạc, âm học và nhiều thứ khác. Nó cũng giúp phát triển sự phối hợp giữa tay và mắt và trang bị cho chúng những công nghệ của tương lai. Quan trọng hơn là bọn trẻ sẽ học được những thứ đó khi chúng chơi. Vừa học vừa chơi là cách học tốt nhất cho con bạn.

11. Cho phép con bạn buồn chán – Theo Julia Robinson, Giám đốc Giáo dục và Đào tạo của Tổ chức độc lập các trường trung học dân lập ở Mỹ thì việc con bạn buồn chán là điều bình thường. Học để biết chán nản là một phần chuẩn bị cho giai đoạn trưởng thành. Con bạn nên học cách tận hưởng “khoảng lặng” (quiet reflection) thay vì ép chúng hoạt động cả ngày.

12. Cho con bạn ăn đúng – Cho bọn trẻ ăn những đồ ăn phù hợp là quan trọng để giúp chúng thông minh. Việc cho trẻ ăn dinh dưỡng phù hợp nên bắt đầu kể từ khi bạn có bầu. Đối với những đứa trẻ lớn hơn, một chế độ ăn giàu protein (như trứng, cá, thịt) giúp cải thiện sự tập trung, sự hoạt bát và tư suy của trẻ. Các loại đường (carbonhydrates) giúp nạp nhiên liệu cho não trẻ, được sử dụng khi chúng tư duy. Các loại đường tốt nhất là các loại có trong hạt các loại ngũ cốc và hoa quả tươi. Các loại đường đã chế biến có tác động xấu lên giới hạn của khả năng tập trung, khả năng, khả năng tập trung và mức độ hoạt động. Các loại vitamin và khoáng chất cũng quan trọng không kém.

13.  Giúp con bạn phát triển tính cần cù – Tính cần cù là xu hướng theo đuổi các kết quả lâu dài với sự làm việc chăm chỉ, sự kiên nhẫn và sức chịu đựng tốt. Tính cần cù được cho là cơ sở để tạo ra sự khác biệt giữa một người thành công và một kẻ thất bại, và nó quan trọng hơn cho thành công hơn là trí thông minh hay tài năng bẩm sinh. Một cách để dạy con bạn về tính cần cù là chia sẻ với chúng những lần thất vọng và thất bại mà bạn đã từng trải qua.

14.  Tránh chiều chuộng con bạn – nếu bạn muốn con bạn trở thành một nhà lãnh đạo, đó là quan điểm của chuyên gia về lãnh đạo Tim Elmore. Ngoài ra, giao cho con bạn những công việcđòi hỏi sự kiên nhẫn để chúng học cách giữ kỷ luật đã đề ra.

Nguồn: Dịch từ trang www.raisesmartkid.com.

Advertisements

Posted in Uncategorized | Tagged: | Leave a Comment »

Thư gửi mẹ – Nguyễn Trung Hiếu

Posted by tiennganat on November 6, 2011

*Dưới đây là bài văn của Hiếu đã gây “sốc” với giáo viên trường THPT Hà Nội – Amsterdam.
Thư gửi mẹ.
Mẹ thân yêu của con !
“Trời ơi là trời ! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à ?”. Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ ?” .

Mẹ ơi, những lúc ấy mẹ đang giận nên con không dám cãi lại. Nhưng giờ đây con muốn được bày tỏ lòng mình rằng tại sao con lại có những suy nghĩ, hành động kì lạ như vậy. Vâng, tất cả là vì tiền. Chỉ đến tận bây giờ con mới nhận ra cả một quãng thời gian dài trước đó con đã non nớt, ngây thơ biết chừng nào khi nghĩ về tiền. Cách đây 8 năm bệnh viện đã chuẩn đoán mẹ bị suy thận mãn tính độ 4 (độ cao nhất về suy thận). 8 năm rồi nhà ta đã sống trong túng thiếu bần hàn, vì bố mẹ không kiếm được nhiều tiền lại phải dành tiền cho mẹ đi chạy thận. Nhưng bố mẹ vẫn cho con tất cả những gì có thể, và cậu bé học trò như con cứ vô tư đâu biết lo gì.

Hồi học tiểu học, tiền bạc đối với con là một cái gì đó rất nhỏ, nó là những tờ giấy với đủ màu có thể dùng để mua cái bánh, cái kẹo, gói xôi hay cái bánh mì … Con đâu có ngờ tiền chính là yếu tố quyết định sinh mạng mẹ mình, là thứ bố mẹ phải hàng ngày chắt bóp và bao người thân gom góp lại để trả cho từng ca lọc máu cho mẹ tại bệnh viện Bạch Mai, là thứ càng làm mẹ thêm đau đầu suy nghĩ khi mẹ buộc phải nghỉ việc làm vì điều kiện sức khỏe không cho phép.

Rồi đến khi con học lớp 8, mẹ càng ngày càng yếu và mệt, phải tăng từ 2 lên 3 lần lọc máu/ tuần. Những chỗ chích ven tay của mẹ sưng to như hai quả trứng gà, nhiều hôm máu thấm ướt đẫm cả tấm băng gạc. Do ảnh hưởng từ suy thận mà mẹ còn bị thêm viêm phổi và suy tim. Rồi ông lại bị ốm nặng, bố phải nghỉ việc ở nhà trông ông, nhà mình vì thế càng trở nên túng quẫn, mà càng túng thì càng khổ hơn. Tờ một trăm ngàn hồi ấy là một thứ gì đó xa xỉ với nhà mình. Cũng từ dạo ấy, đầu óc non nớt của con mới dần vỡ lẽ ra rằng tiền bạc chính là mồ hôi, nước mắt, là máu (theo đúng nghĩa đen của nó, vì có tiền mới được chạy thận lọc máu mà) và bao nỗi niềm trăn trở lo lắng của bố và mẹ.

Hôm trước con có hỏi quan điểm của mẹ về tiền bạc thế nào để con có thêm ý viết bài làm văn nghị luận cô giao. Mẹ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đường đột ấy. Rồi mẹ chỉ trả lời với 3 từ gọn lỏn “Mẹ ghét tiền”. Nếu con còn thơ dại như ngày nào, hay như một người ngoài nào khác thì chắc con đã ngạc nhiên lắm. Nhưng giờ đây con cũng đồng ý với mẹ : con cũng ghét tiền. Bởi vì nó mà mẹ phải mệt mỏi rã rời sau mỗi lần đi chạy thận. Mẹ chạy thận 3 lần mỗi tuần, trước đây bố đưa đón mẹ bằng xe đạp nhưng rồi mẹ bảo đi thế khổ cả hai người mà còn phải chờ đợi mất ngày mất buổi của bố nữa nên mẹ chuyển sang đi xe ôm. Nhưng đi xe ôm mất mỗi ngày mấy chục, tốn tiền mà lại chẳng kiếm đâu ra, mẹ quyết định đi xe buýt. Mỗi khi về nhà, mẹ thở hổn hển, mẹ lăn ra giường lịm đi không nói được câu gì. Con và bố cũng biết là lúc ấy không nên hỏi chuyện mà nên để yên cho mẹ nghỉ ngơi. Tám năm rồi, tám năm chứng kiến cảnh ấy nhưng con vẫn chưa bao giờ có thể quen được. Con chỉ biết đứng từ xa nhìn mẹ, và nghiến răng ước “giá như có dăm chục ngàn cho mẹ đi xe ôm thì đâu đến nỗi !”.

Con bỗng ghét, thù đồng tiền. Con bỗng nhớ hồi trước, khi mẹ vẫn nằm trong viện. Ba người bệnh chen chúc chung nhau một chiếc giường nhỏ trong căn phòng bệnh ngột ngạt và quá tải của bệnh viện Bạch Mai. Con đã ngây thơ hỏi mẹ “Sao mẹ không vào phòng bên kia, ở đấy mỗi người một giường thoải mái lại có quạt chạy vù vù, có tivi nữa ?”. Mẹ chỉ nói khẽ “cha tổ anh. Đấy là phòng dịch vụ con ạ”. Con lúc ấy chẳng hiểu gì. Nhưng rồi con cũng vỡ lẽ ra rằng đó là phòng mà chỉ những ai rủng rỉnh tiền thì mới được vào mà thôi. Còn như mẹ thì không được. Con căm nghét đồng tiền vì thế.

Con còn sợ đồng tiền nữa. Mẹ hiểu con không ? Con sợ nó vì sợ mất mẹ. Mẹ đã phải bốn lần đi cấp cứu rồi. Những người suy thận lâu có nguy cơ tử vong cao vì huyết áp dễ tăng, máu dồn vào dễ làm tắc ống khí quản và gây tắc thở. Mẹ thừa biết điều này. Nhiều người bạn mẹ quen trong “xóm chạy thận” đã phải chịu những cái kết bi thảm như thế. Nhiều đêm con bỗng choàng tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa mà lạnh toát sống lưng bởi vừa trải qua một cơn ác mộng tồi tệ …

Con sợ mẹ lại phải đi cấp cứu, và sợ nhỡ nhà mình không đủ tiền để nộp viện phí thì con sẽ mất đi người thân yêu nhất trong cuộc đời này. Mỗi buổi mẹ đi chạy thận là mỗi buổi cả bố và con đều phấp phỏng, bồn chồn, lo lắng. Mẹ về muộn là lòng con nóng như lửa đốt, còn bố thì cứ đi đi lại lại và luôn hỏi “bao giờ mẹ mày mới về?”. Với con cơ hội là 50/50, hoặc là mẹ chạy thận an toàn và về nhà, hoặc là …

Con lo sợ hơn khi đọc báo thấy bảo có người không đủ tiền trả phần ít ỏi chỉ là 5% bảo hiểm y tế, tiền thuốc men mà phải về quê “tự điều trị”. Với những bệnh nhân phải chạy thận, như thế đồng nghĩa là nhận bản án tử hình, không còn đường sống. Con bỗng hoảng sợ tự hỏi nếu không còn BHYT nữa thì sao? Và nếu ông mất thì sao? Chi tiêu hàng ngày nhà mình giờ đây phần nhiều trông chờ vào tiền lương hưu của ông, mà ông thì đã già quá rồi …

Mẹ ơi, tiền quan trọng đến thế nào với gia đình mình thì chắc mẹ hiểu rõ hơn con. Cứ nghĩ đến tiền là con lại nhớ đến những đêm bố mất ngủ đến rạc cả người, nhớ đến những vết chích ven sưng to như quả trứng gà của mẹ, nhớ đến cả thìa đường pha cốc nước nóng con mang cho mẹ để mẹ uống bồi bổ mỗi tối. Mẹ chắt chiu đến mức sữa ông thọ rẻ tiền mà cũng không mua để tự bồi dưỡng sức khỏe cho mình.

Con sợ tiền mà lại muốn có tiền. Con ghét tiền mà lại quý tiền nữa mẹ ạ. Con quý tiền và tôn trọng tiền bởi con luôn biết ơn những người hảo tâm đã giúp nhà mình. Từ những nhà sư tốt bụng mời mẹ đến chùa vào cuối tuần, những cô bác ở Hội chữ thập đỏ quyên góp tiền giúp mẹ và gia đình mình. Và cả những người bạn xung quanh con, dù chưa giúp gì được về vật chất, tiền bạc nhưng luôn quan tâm hỏi thăm sức khỏe của mẹ… Nhờ họ mà con cảm thấy ấm lòng hơn, vững tin hơn.

Con cảm thấy bất lực ghê gớm và rất cắn rứt lương tâm khi mẹ không đồng ý với các kế hoạch của con. Đã có lúc con đòi đi lao động, đi làm gia sư hay đi bán bánh mì “tam giác” như mấy anh sinh viên con quen để kiếm tiền giúp mẹ nhưng mẹ cứ gạt phăng đi. Mẹ cứ một mực “tống” con đến trường và bảo mẹ chỉ cần con học giỏi thôi, con giỏi thì mẹ sẽ khỏe.

Vâng, con xin nghe lời mẹ. Con vẫn đến trường. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ và bố vui lòng. Nhưng mẹ hãy để con giúp mẹ, con đã nghĩ kĩ rồi, không làm gì thêm được thì con sẽ nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền. Không bán bánh mì được thì con sẽ ăn cơm với muối vừng. Mẹ đừng lo mẹ ạ, mẹ hãy an tâm chạy chữa và chăm sóc cho bản thân mình. Hãy để con được chia sẻ sự túng thiếu tiền bạc cùng bố mẹ. Vậy con khẩn thiết xin mẹ đừng cằn nhằn la mắng con khi con nhịn ăn sáng. Mẹ đừng cấm đoán con khi con đi lấy chầy, cối để giã lạc vừng. Dù con đã sút 8 cân so với năm ngoái nhưng con tin rằng với sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì nhà ta vẫn có thể sống yên ổn để đồng tiền không thể đóng vai trò cốt yếu trong việc quyết định hạnh phúc nữa.

Đứa con ngốc nghếch của mẹ
Nguyễn Trung Hiếu

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

Source: http://helpguide.org/mental/autism_spectrum.htm – Hướng dẫn cho cha mẹ nhận biết các triệu chứng của bệnh tự kỷ và phán đoán tình trạng bệnh lý

Posted by tiennganat on November 1, 2011

Đây là một bản hướng dẫn cho cha mẹ nhận biết các dấu hiệu của bệnh tự kỷ và phán đoán tình trạng/mức độ bệnh lý. Nếu có ai quan tâm thì làm ơn để lại comment, mình sẽ cố gắng dịch bài này và sẽ dịch loạt bài về bệnh tự kỷ (nguồn sưu tầm trên mạng).
Autism

Autism is a spectrum disorder, meaning that there is a wide degree of variation in the way it affects people. Every child on the autism spectrum has unique abilities, symptoms, and challenges.

Learning about the different autism spectrum disorders will help you better understand your own child. It will also help you get a handle on what all the different autism terms mean. Once you’ve mastered autism’s vocabulary, it will be easier to communicate with the doctors, teachers, and therapists who are trying to help your child.

Understanding autism spectrum disorders

Autism is not a single disorder, but a spectrum of closely-related disorders with a shared core of symptoms. Every individual on the autistm spectrum has problems to some degree with social skills, empathy, communication, and flexible behavior. But the level of disability and the combination of symptoms varies tremendously from person to person. In fact, two kids with the same diagnosis may look very different when it comes to their behaviors and abilities.

If you’re a parent dealing with a child on the autism spectrum, you may hear many different terms including high-functioning autism, atypical autism, autism spectrum disorder, and pervasive developmental disorder. These terms can be confusing, not only because there are so many, but because doctors, therapists, and other parents may use them in dissimilar ways.

But no matter what doctors, teachers, and other specialists call the autism spectrum disorder, it’s your child’s unique needs that are truly important. No diagnostic label can tell you exactly what problems your child will have. Finding treatment that addresses your child’s needs, rather than focusing on what to call the problem, is the most helpful thing you can do. You don’t need a diagnosis to start getting help for your child’s symptoms.

Sometimes “autism” really means “autism spectrum disorder”

When people use the term autism, it can mean one of two things. They may actually be referring to autistic disorder, or classical autism. But autism is often used in a more general sense to refer to all autism spectrum disorders. So if someone is talking about your child’s autism, don’t assume that he or she is implying that your child has autistic disorder, rather than another autism spectrum disorder. If you’re unsure what is meant, don’t be afraid to ask.

Types of autism spectrum disorders

The autism spectrum disorders belong to an “umbrella” category of five childhood-onset conditions known as pervasive developmental disorders (PDD). Some autism specialists use the terms pervasive developmental disorder and autism spectrum disorder interchangeably. However, when most people talk about the autism spectrum disorders, they are referring to the three most common PDDs:

  • Autism
  • Asperger’s Syndrome
  • Pervasive Developmental Disorder – Not Otherwise Specified (PDD-NOS)

Childhood disintegrative disorder and Rett Syndrome are the other pervasive developmental disorders. Because both are extremely rare genetic diseases, they are usually considered to be separate medical conditions that don’t truly belong on the autism spectrum.

Where does your child fall on the autism spectrum?

The three autism spectrum disorders share many of the same symptoms, but they differ in their severity and impact. Classic autism, or autistic disorder, is the most severe of the autism spectrum disorders.  Milder variants are Asperger’s Syndrome, sometimes called high-functioning autism, and PDD-NOS, or atypical autism. According to the Autism Spectrum Resource Center, only 20% of people on the autism spectrum have classic autism. The overwhelming majority fall somewhere on the milder range of the spectrum.

Since the autism spectrum disorders share many similar symptoms, it can be difficult to distinguish one from the other, particularly in the early stages. If your child is developmentally delayed or exhibits other autism-like behaviors, you will need to visit a medical professional for a thorough evaluation. Your doctor can help you figure out where, or even if, your child fits on the autistic spectrum.

Signs and symptoms of autism spectrum disorders

In both children and adults, the signs and symptoms of the autism spectrum disorders include problems with social skills, speech and language, and restricted activities and interests. However, there are enormous differences when it comes to the severity of the symptoms, their combinations, and the patterns of behavior.

Keep in mind that just because your child has a few autism-like symptoms, it doesn’t mean he or she has an autism spectrum disorder. The autism spectrum disorders are diagnosed based on the presence of multiple symptoms that disrupt your child’s ability to communicate, form relationships, explore, play, and learn.

Signs and symptoms of autism spectrum disorders: Social skills

Basic social interaction can be difficult for children with autism spectrum disorders. Symptoms may include:

  • Unusual or inappropriate body language, gestures, and facial expressions (e.g. avoiding eye contact or using facial expressions that don’t match what he or she is saying).
  • Lack of interest in other people or in sharing interests or achievements (e.g. showing you a drawing, pointing to a bird).
  • Unlikely to approach others or to pursue social interaction; comes across as aloof and detached; prefers to be alone.
  • Difficulty understanding other people’s feelings, reactions, and nonverbal cues.
  • Resistance to being touched.
  • Difficulty or failure to make friends with children the same age.

Signs and symptoms of autism spectrum disorders: Speech and language

Problems with speech and language comprehension are a telltale sign of the autism spectrum disorders. Symptoms may include:

  • Delay in learning how to speak (after the age of 2) or doesn’t talk at all.
  • Speaking in an abnormal tone of voice, or with an odd rhythm or pitch.
  • Repeating words or phrases over and over without communicative intent.
  • Trouble starting a conversation or keeping it going.
  • Difficulty communicating needs or desires.
  • Doesn’t understand simple statements or questions.
  • Taking what is said too literally, missing humor, irony, and sarcasm.

Signs and symptoms of autism spectrum disorders: Restricted behavior and play

Children with autism spectrum disorders are often restricted, rigid, and even obsessive in their behaviors, activities, and interests. Symptoms may include:

  • Repetitive body movements (hand flapping, rocking, spinning); moving constantly.
  • Obsessive attachment to unusual objects (rubber bands, keys, light switches).
  • Preoccupation with a specific topic of interest, often involving numbers or symbols (maps, license plates, sports statistics).
  • A strong need for sameness, order, and routines (e.g. lines up toys, follows a rigid schedule). Gets upset by change in their routine or environment.
  • Clumsiness, abnormal posture, or odd ways of moving.
  • Fascinated by spinning objects, moving pieces, or parts of toys (e.g. spinning the wheels on a race car, instead of playing with the whole car).

How children with autism spectrum disorders play

Children with autism spectrum disorders tend to be less spontaneous than other kids. Unlike a typical curious little kid pointing to things that catch his or her eye, autistic children often appear disinterested or unaware of what’s going on around them. They also show differences in the way they play. They may have trouble with functional play, or using toys that have a basic intended use, such as toy tools or cooking set.  They usually don’t “play make-believe,” engage in group games, imitate others, or use their toys in creative ways.

Related signs and symptoms of autism spectrum disorders

While not part of autism’s official diagnostic criteria, children with autism spectrum disorders often suffer from one or more of the following problems:

  • Sensory problems – Many children with autism spectrum disorders either underreact or overreact to sensory stimuli. At times they may ignore people speaking to them, even to the point of appearing deaf. However, at other times they may be disturbed by even the softest sounds. Sudden noises such as a ringing telephone can be upsetting, and they may respond by covering their ears and making repetitive noises to drown out the offending sound. Children on the autism spectrum also tend to be highly sensitive to touch and to texture. They may cringe at a pat on the back or the feel of certain fabric against their skin.
  • Emotional difficulties – Children with autism spectrum disorders may have difficulty regulating their emotions or expressing them appropriately. For instance, your child may start to yell, cry, or laugh hysterically for no apparent reason. When stressed, he or she may exhibit disruptive or even aggressive behavior (breaking things, hitting others, or harming him or herself). The National Dissemination Center for Children with Disabilities also notes that autistic kids may be unfazed by real dangers like moving vehicles or heights, yet be terrified of harmless objects such as a stuffed animal.
  • Uneven cognitive abilities – The autism spectrum disorders occur at all intelligence levels. However, even kids with normal to high intelligence often have unevenly developed cognitive skills. Not surprisingly, verbal skills tend to be weaker than nonverbal skills. In addition, children with Autism spectrum disorders typically do well on tasks involving immediate memory or visual skills, while tasks involving symbolic or abstract thinking are more difficult.

Savant skills in autism spectrum disorders

Approximately 10% of people with autism spectrum disorders have special “savant” skills, such as Dustin Hoffman portrayed in the film Rain Man. The most common savant skills involve mathematical calculations, artistic and musical abilities, and feats of memory. For example, an autistic savant might be able to multiply large numbers in his or her head, play a piano concerto after hearing it once, or quickly memorize complex maps.

Getting an autism spectrum disorder diagnosis

The road to an autism diagnosis can be difficult and time-consuming. In fact, it is often 2 to 3 years after the first symptoms of autism are recognized before an official diagnosis is made. This is due in large part to concerns about labeling or incorrectly diagnosing the child. However, an autism diagnosis can also be delayed if the doctor doesn’t take a parent’s concerns seriously or if the family isn’t referred to health care professionals who specialize in developmental disorders.

If you’re worried that your child has autism, it’s important to seek out a medical diagnosis. But don’t wait for that diagnosis to get your child into treatment. Early intervention during the preschool years will improve your child’s chances for overcoming his or her developmental delays. So look into treatment options and try not to worry if you’re still waiting on a definitive diagnosis. Putting a potential label on your kid’s problem is far outweighed by the need to treat the symptoms.

Diagnosing autism spectrum disorders

In order to determine whether your child has autism, a related autism spectrum disorder, or another developmental condition, clinicians look carefully at the way your child socializes, communicates, and behaves. Diagnosis is based on the patterns of behavior that are revealed.

If you are concerned that your child has an autism spectrum disorder and developmental screening confirms the risk, ask your family doctor or pediatrician to refer you immediately to an autism specialist or team of specialists for a comprehensive evaluation. Since the diagnosis of an autism spectrum disorder is complicated, it is essential that you meet with experts who have training and experience in this highly-specialized area.

The team of specialists involved in diagnosing your child may include:

  • Child psychologists
  • Child psychiatrists
  • Speech pathologists
  • Developmental pediatricians
  • Pediatric neurologists
  • Audiologists
  • Physical therapists
  • Special education teachers


Getting Evaluated for an Autism Spectrum Disorder
Diagnosing an autism spectrum disorder is not a brief process. There is no single medical test that can diagnose it definitively; instead, in order to accurately pinpoint your child’s problem, multiple evaluations and tests are necessary.
Parent interview In the first phase of the diagnostic evaluation, you will give your doctor background information about your child’s medical, developmental, and behavioral history. If you have been keeping a journal or taking notes on anything that concerned you, turn over that information. The doctor will also want to know about your family’s medical and mental health history.
Medical exam The medical evaluation includes a general physical, a neurological exam, lab tests, and genetic testing. Your child will undergo this full screening to determine the cause of his or her developmental problems and to identify any co-existing conditions.
Hearing test Since hearing problems can result in social and language delays, they need to be excluded before an autism spectrum disorder can be diagnosed. Your child will undergo a formal audiological assessment where he or she is tested for any hearing impairments, as well as any other hearing issues or sound sensitivities that sometimes co-occur with autism.
Observation Developmental specialists will observe your child in a variety of settings to look for unusual behavior associated with the autism spectrum disorders. They may watch your child playing or interacting with other people.
Lead screening Because lead poisoning can cause autistic-like symptoms, the National Center for Environmental Health recommends that all children with developmental delays be screened for lead poisoning.

Depending on your child’s & symptoms and their severity, the diagnostic assessment may also include speech, intelligence, social, sensory processing, and motor skills testing. These tests can be helpful not only in diagnosing autism, but also for determining what type of treatment your child needs:

  • Speech and language evaluation – A speech pathologist will evaluate your child’s speech and communication abilities for signs of autism, as well as looking for any indicators of specific language impairments or disorders.
  • Cognitive testing – Your child may be given a standardized intelligence test or an informal cognitive assessment. Cognitive testing can help differentiate autism from other disabilities.
  • Adaptive functioning assessment – Your child may be evaluated for their ability to function, problem-solve, and adapt in real life situations. This may include testing social, nonverbal, and verbal skills, as well as the ability to perform daily tasks such as dressing and feeding him or herself.
  • Sensory-motor evaluation – Since sensory integration dysfunction often co-occurs with autism, and can even be confused with it, a physical therapist or occupational therapist may assess your child’s fine motor, gross motor, and sensory processing skills.

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

Nâng cao tính sáng tạo cho trẻ

Posted by tiennganat on March 16, 2011

image source: library.thinkquest.org

Trẻ em khi mới sinh ra đã có khả năng sáng tạo tiềm ẩn. Nhưng nhiều khi chúng ta lại vô tình cản trở một phần tính sáng tạo của con trẻ.Tốt hơn hết là chúng ta nên cố gắng hướng tính sáng tạo đó vào trong những hoạt động tích cực giúp hỗ trợ phát triển thế giới quan của trẻ và không làm xấu đi hình ảnh của cha mẹ. Không may là phản ứng đầu tiên của chúng ta khi phát hiện con vẽ bẩn lên tường hoặc làm trái ý mình, là phản ứng tiêu cực. Việc khó khăn là làm sao vừa tạo ra những thử thách để kích thích tính sáng tạo của con trẻ nhưng lại có ích và an toàn.

image source: istockphoto.com

Khi trẻ em được tự quyết định, chúng trở nên cực kỳ sáng tạo! Cháu gái tôi biết cho mèo tắm bùn bằng mỹ phẩm của mẹ, làm vấy bẩn lên mọi thứ trong nhà tắm và vẽ vời lên mọi góc trong nhà. Cha mẹ cháu nghĩ nó là đồ phá hoại, nhưng bà nội lại nhìn thấy tính sáng tạo đằng sau mỗi hành động của cháu, những hành động cần được định hướng và chú ý. Tính sáng tạo của trẻ, nếu được chú ý và định hướng thì sẽ không bị mất đi mà sẽ ngày càng được nâng cao.

1. Tùy theo độ tuổi của trẻ, đừng để chúng một mình một thời gian dài mà không làm gì. Khi bạn phải làm gì đó thì hãy đưa cho trẻ những đồ chơi mang tính sáng tạo để chúng có thể tự do chơi đùa. Ví dụ, khi bạn nấu cơm tối, hãy để bọn trẻ ở nơi bạn có thể quan sát chúng với bộ bút vẽ màu và sách vẽ hoặc các loại đồ chơi có tính sáng tạo. Bạn có thể nói với con những gì bạn muốn chúng làm để nâng cao tính sáng tạo và tạo ra mối liên hệ chặt chẽ với chúng.
Bạn cũng có thể cho bọn trẻ tham gia vào quá trình nấu nướng. Nói cho chúng bạn đang làm gì và cho phép chúng làm một số việc để chuẩn bị một món ăn nào đó. Điều này sẽ làm tăng tính sáng tạo và ươm mầm cho một bếp trưởng trong tương lai.

2… còn tiếp

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

GS Mỹ nói về tật xấu trong giao tiếp của người Việt

Posted by tiennganat on March 11, 2011

Bài viết dưới đây được David Pickus – Giáo sư đến từ ĐH Arizona (Mỹ) viết và gửi riêng cho VNR500.

Thông điệp khác nhau đằng sau mỗi nụ cười

Ai đã từng ngắm cảnh bình minh chắc đều nhận thấy một điều là, ban đầu, bạn sẽ không nhìn thấy gì hết. Rồi dần dần mọi thứ mới hiện rõ hơn. Sau khi định thần lại, bạn sẽ thắc mắc tại sao vừa nãy mình lại không nhìn thấy cả những vật ở ngay trước mặt  mà chỉ thấy một khối đen đặc và đồng nhất.

Đây cũng chính là cảm giác của tôi, một công dân Mỹ, khi tới Việt Nam – tôi như người đang đứng ngắm cảnh bình minh bắt đầu tỏa rạng.

Xin đơn cử ra đây một ví dụ: lần đầu tiên khi tới đất nước này, đối với tôi nụ cười chỉ đơn thuần là nụ cười, và nó truyền tải thông điệp về sự mừng vui. Nhưng cho tới giờ, dù tổng số thời gian tôi ở Việt Nam chỉ vẻn vẹn có 4 tuần, song kho từ vựng của tôi về các kiểu cười đã được mở rộng đáng kể.

Chẳng hạn, có nụ cười mang ý: “Đúng, anh có thể làm việc đó”, nhưng cũng lại có nụ cười như muốn bảo: “Anh không được làm như thế đâu!”. Có nụ cười thể hiện rằng: “Tôi rất vui được gặp anh”, nhưng cũng có nụ cười hàm ý ngược lại.

Ngoài ra còn một số kiểu cười thể hiện tâm trạng không mấy vui vẻ của chủ nhân như: “Tôi rất thất vọng”, “Tôi không hiểu”, “Tôi đang bực mình đây”, và “Tôi muốn anh xéo đi chỗ khác!”

Trước đây, những nụ cười này chỉ mang một hoặc một vài ý nghĩa dễ hiểu. Thế mà giờ đây chúng lại đan xen biết bao nhiêu lớp nghĩa, khiến tôi không khỏi băn khoăn rồi theo thời gian, sẽ có thêm bao nhiêu ý nghĩa nữa được gán cho nụ cười của người Việt Nam.

Người phương Tây khi tới khu vực Đông Nam Á thường hay bình luận hoặc phàn nàn về những khó khăn trong giao tiếp cũng như về cái “khó hiểu” của người dân sở tại. Tôi không nói rằng người Việt khó hiểu, song để hiểu được họ chắc tôi cũng phải đầu tư kha khá thời gian.

Những khác biệt về của cải

Tôi đã hai lần tới Việt Nam (và hy vọng sẽ được quay lại đây nhiều lần nữa). Dưới đây là một số quan sát của tôi về người Việt, hay chính xác hơn là những quan sát này giúp tôi tìm hiểu rõ hơn về con người Việt.

Cái mà tôi nhận thấy nhiều nhất – cũng là cái “che mắt” tôi nhiều nhất – là những khác biệt về của cải.

Người phương tây chẳng gặp khó khăn gì khi bắt chuyện với người Việt. Nếu bạn tỏ ra thân thiện, lịch sự, và đi một mình, thì hầu như ai cũng sẵn lòng nói chuyện với bạn. Vì tôi không biết tiếng Việt, nên những cuộc trò chuyện của tôi rất phong phú, từ thứ ngôn ngữ cơ thể đơn giản cho tới những cuộc thảo luận sâu sắc với các học giả sở tại thông thuộc ngoại ngữ.

Người ta nói với tôi rằng (tuy tôi chưa có cách nào kiểm chứng điều này cả) người Việt Nam thường thân thiện với người nước ngoài hơn là với chính người đồng hương. Nhưng có một điều tôi chắc chắn, đó là trong nhiều quốc gia tôi từng đặt chân tới, thì Việt Nam là một trong những điểm đến ưa thích của tôi, bởi vì ở đây tôi có thể có những cuộc chuyện trò ý nghĩa với nhiều người.

Vì vậy mà tôi mới nhận thấy một vấn đề về tiền bạc. Theo kinh nghiệm cá nhân của tôi, Việt Nam đã và luôn là một nơi an toàn và tin cậy để thực hiện các hoạt động kinh doanh. Tôi không phàn nàn gì về những lối cư xử thiếu công bằng ở đây. Thực ra, tôi không có gì phải phàn nàn cả, chỉ đơn giản là một nhận xét thôi.

Người Việt không nên cho rằng vì họ không công khai thể hiện thái độ của mình mà người phương Tây không biết họ suy nghĩ ra sao về chuyện tiền bạc.

Ngược lại, tôi lại quan sát được điều này khá thường xuyên; và chẳng khó khăn gì để đoán được suy nghĩ trong đầu một ai đó khi họ đang có những ý nghĩ dạng như: “Anh ta có nhiều tiền hơn mình, thế thì tại sao anh ta lại không mua nó nhỉ?”, và “Nên làm gì để ra vẻ rằng mình không quan tâm tới tiền nong đây?”

Đến đây xuất hiện một điểm quan trọng – mà tôi hy vọng rằng nó sẽ không bị bỏ qua. Tôi không cảm thấy khó chịu khi thấy người Việt Nam suy nghĩ về tiền bạc.

Xã hội phương Tây, đặc biệt là xã hội Mỹ, đã lầm khi nghĩ rằng lúc nào cũng nên coi người châu Á là khác lạ. Ông bà tôi là người nhập cư, và cả ba thế hệ trong gia đình tôi đều đã phải vật lộn với cuộc sống hàng ngày, nhọc công vắt sức ra để kiếm tiền.

Thực tế này không có nghĩa là nền văn hóa của chúng ta giống nhau, hay là người Mỹ không cần phải làm gì để hiểu cho rõ về tình hình xã hội ở Việt Nam.

Nhưng như thế có nghĩa là một cuộc nói chuyện thẳng thắn về tiền bạc không phải là điều gì đáng ngại ngùng, có hại, hay phản tác dụng cả. Thật ra, nó có thể khiến mọi việc trở nên tốt đẹp hơn.

“Xin đừng nói có, nếu bạn không muốn”

Khi ở Việt Nam tôi học được câu “Vấn đề đầu tiên là tiền đâu”. Tôi đã viết câu đó lên một mảnh giấy rồi giơ lên cho những người khác xem với hy vọng rằng nó sẽ giúp cho cuộc nói chuyện của chúng tôi trở nên thành thật và thẳng thắn hơn. Thẳng thắn không phải là một đức tính xấu.

Theo tôi, điều này dẫn tới một thách thức lớn trong việc xây dựng mối quan hệ cá nhân tốt đẹp hơn giữa người Việt Nam và người Mỹ.

Vấn đề chính không phải là mâu thuẫn, dù rằng chúng ta có thể làm nhiều hơn nữa để đóng góp cho những cuộc thảo luận về các mâu thuẫn giữa hai dân tộc trong cả quá khứ và hiện tại.

Cái nguy hại ở đây là quan điểm cho rằng vì cơ hội tiếp xúc giữa người dân hai nước ngày càng lớn, nên mặc nhiên điều đó sẽ tự động củng cố sự hiểu biết lẫn nhau, hoặc cái sự hiểu biết này là không thật cần thiết.

Tôi xin nói về quan điểm thứ hai trước: chẳng phải tìm đâu xa, lần gần đây nhất tới thăm Việt Nam, tôi đã nhận thấy nhiều dấu hiệu đáng lo ngại cho thấy sự tức giận ngày càng gia tăng cả về phía người dân Việt Nam và người phương Tây.

Du khách phương Tây tới Sapa không giấu nổi những khó chịu vì liên tục bị làm phiền, khiến họ không thể tự do chiêm ngưỡng cảnh đẹp nơi cao nguyên, còn những người bán dạo địa phương thì tỏ rõ vẻ bực dọc khi mà du khách còn chưa đi khỏi.


Cái vòng tròn quẩn quanh này tồn tại ở bất kỳ địa điểm du lịch đông đúc nào, song nó cũng là một dấu hiệu cho thấy cần phải xây dựng mối quan hệ giữa người Việt Nam và người phương Tây trên một nền tảng bền vững hơn so với hiện nay. Gia tăng hiểu biết lẫn nhau là một yêu cầu bắt buộc.

Tuy nhiên, chúng ta sẽ không thể hiểu nhau hơn nếu chỉ biết “cười” suông như vậy, bởi cái cần có ở đây là những cuộc nói chuyện thành thật và chi tiết.

Cũng trong chuyến đi vừa rồi, tôi thậm chí còn nhờ người viết dòng chữ “Xin đừng nói có, nếu bạn không muốn” lên giấy và đưa cho bạn bè đọc trong cuộc nói chuyện giữa chúng tôi.

Một trong những rào cản lớn nhất trong giao tiếp là đối phương không thể biết khi bạn nói “có” thì thực lòng bạn có nghĩ đúng như vậy không. Bây giờ thì tôi không còn vồ vập học cách diễn giải nụ cười của người Việt Nam nữa.

Tôi không mong rằng họ sẽ thay đổi hoàn toàn cách sống của mình, bởi bản thân tôi cũng không thể làm được như thế. Nhưng tôi hy vọng rằng chúng ta sẽ cùng hướng tới một mục tiêu chung là xây dựng một mối giao tiếp tích cực hơn, chất lượng hơn.

Quay trở lại với hình ảnh cảnh vật từ từ ló hiện sau màn đêm, tôi nhận thấy rằng mối quan hệ giữa người Việt Nam và người phương Tây đang tiến dần đến giai đoạn “bình minh” rồi.

Điều này đôi khi sẽ gây thêm nhiều khó khăn vì chúng ta không còn nhiều “bóng tối” để có thể giấu mình lại. Nhưng nó cũng khiến mọi việc trở nên tốt đẹp hơn vì tuy chúng ta kết thêm bạn mới nhờ vào những nụ cười, cử chỉ hay thói quen, song chúng ta lại không thể trở thành những người bạn mới được.

Mà những tình bạn mới và tốt đẹp hơn lại là những thứ chúng ta cần.

Thủy Nguyệt dịch

Nguồn: Diễn đàn kinh tế Việt Nam

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »